Xưa, Nguyễn Khuyến đem mùa thu vịnh, điếu, ẩm
Gửi thu vào chiếc thuyền câu trên ao lạnh lẽo
Lưu Trọng Lư nhặt thu trên lá rơi xào xạc
Thương con nai vàng ngơ ngác...
Xưa, Đặng Thế Phong kéo giọt mưa thu vào câu hát
Thương con thuyền không bến
“Đêm nay thu sang cùng heo may…”
Văn Cao - nghe bước chân người sương gió…
Mùa thu mảnh mai đi vào nhạc Trịnh
Và…Em, thu Hà Nội.
Mùa thu đưa ta về cõi mộng
Thu cùng ta thao thức buồn thương
Nắng thu ửng chín bên đường
Thu vương hơi sương nhớ hương miền thương
Ai đợi chờ thu gió bụi đường
Ai hờ hững thu êm đềm câu hát
Gió nhuộm vàng trên cánh đồng mùa thu
Mắt em đọng sắc trời thu xanh thẳm
Môi em thở hương thu nhẹ nhàng đằm thắm
Tóc mây em lướt gió thu mềm
Em đẹp em xinh từ khúc ru
“Gió mùa thu…”
Kỷ niệm chầm chậm lăn
Anh gom sắc thu gửi vào hoa cúc
Cúc vàng tươi
Chiều thu dìu dịu nắng
Muốn trôi theo tình thu ru hồn tĩnh lặng
Ngoài kia thu rạo rực quá
Sao yên lòng?
Có một chiều thu đưa đẩy hồn anh lay lắt gió
Em chiều thu từ miền xa xăm dịu dàng ngang ngõ
Ngập ngừng tan loãng mây thu
Bối rối lời riêng chần chừ
Để rồi bao trăn trở
Để rồi bao nhớ thương
Em – mùa thu chín ngọt yêu đương
Anh mải miết tìm bóng hình em lặng chiều ấy
Đâu là cuối con đường?



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét